Tin tức

Giúp việc cho ông chủ 60 tuổi, nữ sinh mất đời con gái

Mỹ Duyên một cô gái 18 tuổi xinh xắn, giỏi ngoại ngữ cô thi đỗ vào trường cao đẳng sư phạm Trung Ương  lên nhập học được 4 tháng bố Duyên bị tai nạn giao thông mất. Kể từ đó mẹ Duyên suy sụp hẳn, em trai Duyên mới 5 tuổi gia đình ngày càng khó khăn khi thiếu vắng trụ cột gia đình.



Hình ảnh minh họa

Từ một cô tiểu thư được chiều chuộng, thương mẹ thương em Duyên gạt bỏ mác tiểu thư đi làm thêm kiếm tiền phụ mẹ. Đầu tiên Duyên xin vào làm trong một quán cơm làm quần quật từ 6 giờ sáng đến 12 giờ trưa  lương cũng chỉ được 1,2 triệu đồng/tháng. Cảm thấy công việc ở quán cơm quá bận rộn không có thời gian học bài mà làm cũng vất vẻ Duyên nói” những ngày đầu mình cũng bị mắng nhiều lắm, bởi vì ngày trước ở nhà có bao giờ làm cái gì nhiều đâu giờ bố mất rồi mình phải làm những gì có thể nhiều hôm còn làm vỡ bát tiền lương bị trừ hơn nửa tháng cũng thấy chán nhưng nghĩ đến mẹ và em nên phải làm”.

Cô gái 18 tuổi quê ở Bắc Ninh cũng cố gắng bám trụ được ở quán cơn hơn 3 tháng thì chuyển qua bán quần áo theo lời giới thiệu của bạn bè. Duyên nhanh chóng được nhận làm vì ngoại hình ưa nhìn và giọng nói cũng dễ nghe. Duyên nhận làm ca từ 18 giờ đến 23 giờ hôm nào về nhà người Duyên cũng mềm nhũn vì mệt nhưng so với làm ở hang cơn thì còn nhẹ nhàng hơn nhiều.  
Bán hang được 5 tháng Duyên lại được chị họ giới thiệu làm giúp việc cho một gia đình người nước ngoài cư trú tại Việt Nam. Mỗi ngày chỉ đến nấu cơm bữa tối  và dọn dẹp nhà cửa trong vòng 2 tiếng một ngày được trả 3 triệu đồng/ tháng. Chỉ yêu cầu ngoại ngữ biết giao tiếp là được. Lúc đâu Duyên rất phân vân vì lương cao nhưng bị gắn mác osin, người ở đi học liệu bạn bè có trêu chọc không nhưng cô quyết định làm.

Ngày đầu tiên Duyên làm việc đã gây được nhiều thiện cảm với ông bà chủ, họ là cặp vợ chồng lớn tuổi người chồng khoảng 60 còn người vợ 40 tuổi. Giỏi ngoại ngũ nên công việc cũng không có gì nặng nhọc với Duyên và duyên cảm thấy mình đã quyết định đúng. 
Hằng ngày Duyên đến lúc 18 giờ và ra về lúc 20 giờ tối, công việc thường ngày của Duyên là quét dọn nhà cửa giạt quần áo, nấu bữa tối và rửa bát đũa. Trong nhà Duyên thường hay nói chuyện với bà chủ nên được bà chủ rất quý , thỉnh thoảng còn được bà chủ cho nghỉ việc đi shopping cùng bà chủ. Mỗi lần đi như vậy Duyên đều đuoecj bà chủ tặng một món đồ lúc thì quần áo lúc thì đồ trang điểm. Duyên cảm thấy rất vui và xem bà chủ như chị gái. Thời điểm ấy bạn bè đều khen Duyên tìm được công việc tốt lương cao.
Tuy nhiên mọi chuyện không dừng lại ở đó, khi Duyên thạo việc và dần than thiết với gia đình hơn thì bà chủ có việc đột xuất nên phải về nước công việc của Duyên không có gì thay đổi ngoại trù trong nhà nay chỉ còn hai người.

Duyên ngẹn ngào kể lại: “Vài ngày đầu ông chủ và tôi ngượng ngùng khi giáp mặt nhau. Tôi thấy hơi sợ khi đến và thường cố làm cho nhanh việc rồi về. Tôi luôn tự trấn an mình bằng suy nghĩ ông chủ là người giàu có lại lịch thiệp chắc sẽ không có những hành động khiễm nhã đâu. điều ấy chỉ đúng trong tuần đầu khi bà chủ vắng nhà. Ngày đầu tiên tuần thứ hai ông chủ bảo tôi đến sớm lấy chìa khóa lúc ông chủ ra ngoài tôi ngoan ngoãn vâng lời và đến theo lời ông chủ. Tôi nhận chìa khóa và bắt đầu làm việc như bình thường. Khi tôi đang quét dọn trong phòng ngủ thì bất ngờ có một cánh tay ôm từ phía sau, tôi thật sự hoảng sợ và chống cự lại thì ông chủ vội vã nói để cho ông ôm, ông chỉ ôm thôi rồi ông trả tiền.


Rồi tôi cũng để ông ấy ôm trong vài phút sau đó ông chủ song phẳng trả tiền cho tôi, tôi nhận vì nghĩ mình xứng đáng. Tôi cứ nghĩ hành động đó đã kết thúc nhưng sau hai ngày ông chủ lại lặp lại hành động đó nhưng lần này ông sờ ngực tôi và tất cả cũng chỉ dung lại ở đó nên tôi ậm ừ đồng ý. Và đương nhiên sau mỗi lần như vậy tôi đều nhận được một khoản tiền không hề nhỏ.

Cứ như thế mức độ động chạm giữa tôi và ông chủ ngày một tăng lên và tôi chấp nhận quan hệ ngoài luồng với ông chủ. Thời điểm đó tôi chỉ nghĩ tiền là quan trọng nhất tôi cần tiền để hoàn thành việc học, lo tiền chữa bệnh cho  mẹ và tôi muốn em trai được đến trường. Tháng nào tôi cũng gửi tiền về cho mẹ và nói dối rằng tôi làm phiên dịch viên cho công ty nước ngoài mẹ tôi vui sướng và tự hào về tôi lắm khi nghe tôi nói vậy”.
Duyên cũng cảm thấy mệt mỏi với quan hệ của mình và tâm sự cùng bạn thân là Tố Như . Như cũng chia sẻ:“ Khi nghe Duyên kể tôi thật sự rất sốc thấy hoang mang nhưng nghe đến lý do của Duyên tôi lại không biết nên khuyên bạn như thế nào cho đúng vì gia đình Duyện lúc đó thật sự khó khăn mọi thứ đều do Duyên lo hết. Cho đến bây giờ khi đã ra trường trưởng thành hơn suy nghĩ chín chắn hơn tôi mới nhận ra cả hai chúng tôi đeuf ngu ngốc có suy nghĩ nông cạn. Tôi tự trách mình là đồ tồi và thấy ân hận vô cùng khi để bạn mình sa ngã như vậy một phần lỗi cũng do tôi”. 

Sau đó, mối quan hệ của Duyên và ông chủ cũng kết thúc khi bà chủ quay về nước và Duyên làm giúp việc cho họ đến khi ra trường. Nhưng cuộc đời Duyên đã dính một vết nhơ đời con gái của Duyên trao cho một ông già 60 tuổi vết nhơ ấy sẽ theo Duyên đến cuối cuộc đời.
Đến bây giờ Duyên về lại quê và chăm sóc mẹ nhưng quá khứ đó những ngày tháng đoa vẫn ám ảnh Duyên cô chua xót nói lại:“Thật sự đó là một khoảng thời gian tối tăm nhất của cuộc đời tôi nghĩ lại tôi cảm thấy mình như gái bao vậy, nó khiến lương tâm tôi dằn vặt rất nhiều tôi thật sự sai lầm khi để tiền dẫn lối cuộc đời mình, không ai có thể chấp nhận được nếu biết được quá khứ đó”.
Đây cũng là câu chuyên không riêng gì Duyên mà nó là một hồi chuông cảnh tỉnh cho những bạn sinh viên sa ngã trước những cãm dỗ khi đi làm thêm. Nên ý thức được bản than đang có gì và nên làm gì không nên bán rẻ bản thân để nhận lấy những đồng tiền không chân chính.

Xem thêm:

Lao động xuất khẩu: Thoát nghèo, cam chịu bất công
 


Đăng ký tư vấn
Họ và tên* Vui lòng nhập Họ tên
Điện thoại* Vui lòng nhập Điện thoại
Email * Vui lòng nhập Email
Năm sinh
Tỉnh thành
Nội dung liên hệ *
Vui lòng nhập Nội dung